Mùa hè 2026, khi thị trường nghỉ dưỡng Nha Trang vẫn chạy đua theo số lượng khách và công suất phòng, Ibala Hotel & Spa chính thức đi vào hoạt động với một hướng đi khác biệt: mô hình "Wellness Retreat" (nghỉ dưỡng phục hồi).

Đây được xem là mảnh ghép chiến lược hoàn thiện hệ sinh thái tích hợp do Suối khoáng nóng I-Resort phát triển hơn mười năm qua. Để làm rõ hơn về điều này, Doanh Nhân đã có cuộc trò chuyện cùng bà Trương Hoàng Thanh Thảo - Người sáng lập kiêm CEO dự án.
- Vì sao sau hơn mười năm gắn liền với khoáng nóng, I-Resort mới bổ sung mảnh ghép Ibala Hotel & Spa?
I-Resort sở hữu nền tảng khoáng nóng rất tốt. Tuy nhiên, nhiều năm qua, tôi nhận thấy một sự đứt gãy: du khách sau khi ngâm khoáng thư giãn lại quay về các khách sạn thông thường - nơi ánh đèn gắt và thực đơn nhiều dầu mỡ vô tình làm dừng lại chu trình phục hồi.
Khách sạn là nơi du khách dành nhiều thời gian khi đi nghỉ. Khi chủ động làm chủ không gian này - từ ánh sáng, âm thanh, chất lượng giấc ngủ đến thực đơn - chúng tôi mới tạo ra một quy trình phục hồi khép kín đúng nghĩa. Ibala là điểm chạm kết thúc cho một hành trình chăm sóc thể trạng toàn diện, không bị gián đoạn.
- Chiến lược tích hợp theo chiều dọc này mang lại lợi thế cạnh tranh gì so với các khu nghỉ dưỡng đơn lẻ?
Lợi thế lớn nhất là tính nhất quán. Mọi chi tiết từ lịch trình ngâm khoáng, thực đơn lành mạnh cho đến ánh sáng phòng ngủ đều đồng bộ hướng tới mục tiêu phục hồi sức khỏe.
Về mặt kinh tế, khách hàng lưu trú lâu hơn vì mọi nhu cầu đều được đáp ứng trong cùng hệ sinh thái. Tỷ lệ khách quay lại cũng cao hơn, bởi họ tìm đến không phải vì sự hiếu kỳ nhất thời, mà vì nhu cầu sức khỏe thực sự - thứ mà năm sau họ vẫn sẽ cần.
- Trong khi các tập đoàn lớn hiện nay đầu tư vào những tổ hợp nghỉ dưỡng phục hồi sức khỏe với quy mô rầm rộ, Ibala lại chọn phân khúc định hình phong cách boutique. Chủ ý bà mong muốn điều gì?
Tôi không gọi Ibala là "boutique" theo nghĩa thông thường là nhỏ và đẹp, mà đó là một quy mô vừa vặn để kiểm soát tối đa chất lượng trải nghiệm.
Dịch vụ phục hồi sức khỏe (Wellness) rất khó nhân bản theo số lượng lớn. Một khách sạn quy mô vài trăm phòng muốn chăm sóc cá nhân hóa cho từng khách hàng là bài toán vận hành cực kỳ phức tạp. Chúng tôi chọn quy mô vừa đủ để kiểm soát tối đa chất lượng trải nghiệm, đảm bảo mọi du khách đều nhận được sự chăm sóc tinh xảo nhất.

- Việc "nói không" với phòng gym, khu vui chơi hay màn hình Led thể hiện triết lý kinh doanh gì của bà?
Mọi tiện ích gia tăng đều là một nguồn kích thích giác quan, mà sự kích thích lại là kẻ thù của quá trình phục hồi. Luận điểm đơn giản này dẫn dắt mọi quyết định của tôi.
Trong kinh doanh cao cấp, biết từ chối nhóm khách không phù hợp quan trọng không kém việc thu hút khách hàng mục tiêu. Ibala sinh ra cho một phân khúc cụ thể: những người kiệt sức vì áp lực, cần một nơi thực sự tái tạo năng lượng chứ không phải giải trí thuần túy.
- Bà định vị các mô hình như Ibala sẽ nằm ở đâu trên bản đồ du lịch nghỉ dưỡng trong 5 năm tới?
Để cạnh tranh với các thiên đường wellness quốc tế như Phuket hay Bali, du lịch Việt Nam phải xây dựng được một luận điểm sức khỏe rõ ràng và sâu sắc hơn. Nha Trang sở hữu một tài nguyên vô giá không thể mua hay sao chép: nguồn khoáng nóng tự nhiên. Nếu xây dựng được hành trình trải nghiệm đủ chiều sâu xung quanh nguồn địa nhiệt này, Nha Trang sẽ không chỉ là thành phố biển thuần túy, mà hoàn toàn có thể trở thành trung tâm phục hồi sức khỏe tiêu chuẩn quốc tế. Đó là mục tiêu dài hạn mà hệ sinh thái của chúng tôi đang hướng tới.
- Là một nữ điều hành thế hệ 8x, bà làm thế nào để quản trị một khối lượng công việc khổng lồ mà không bị cuốn đi?
Tôi không tin vào khái niệm "cân bằng" theo tỷ lệ thời gian rạch ròi. Thay vào đó, tôi chọn sống trọn vẹn và tối ưu chất lượng cho từng thời điểm.
Gia đình và các sở thích cá nhân không phải gánh nặng cần sắp xếp, mà là "chiếc mỏ neo" giữ tôi tĩnh lặng trước áp lực kinh doanh. Khi thế giới riêng được nuôi dưỡng trọn vẹn, sự bình yên đó chính là bệ phóng giúp tôi giữ được sự tỉnh táo, năng động khi quay lại vận hành doanh nghiệp.
- Bước qua tuổi 40, bà vẫn đang có một năng lượng dấn thân rất mạnh mẽ. Bà định nghĩa về “nỗi sợ thất bại” ở độ tuổi này có gì khác so với thời điểm mười lăm năm trước?
Ở tuổi đôi mươi, người ta sợ thất bại vì sợ mất mát - sợ mất tiền, mất cơ hội, hoặc sợ người khác hoài nghi. Nhưng khi đã bước qua cột mốc tuổi 40, tôi nhận ra nỗi sợ lớn nhất không phải là thất bại, mà là sự bình lặng đến tẻ nhạt. Nếu bảo tôi chọn một cuộc sống an nhàn, lặp đi lặp lại những thành công cũ, tôi không làm được.
Ở độ tuổi này, sự dấn thân của tôi bây giờ không phải để chứng tỏ mình giỏi với ai, mà là để thỏa mãn ngọn lửa đam mê bên trong mình. Tôi thà thử một lối đi mới, dốc toàn lực vì nó và học hỏi từ những vấp váp, còn hơn là giữ mình an toàn trong một vùng thoải mái nhưng thiếu vắng đi tính sáng tạo. Với tôi, năng lượng sống và sự can đảm đi đến cùng với cái đẹp mới là thứ định nghĩa giá trị của một con người.
- Trân trọng cảm ơn bà!